.

Chap 25

.

Đêm nay, Lăng Gia mất ngủ, Lộ Lộ cũng mất ngủ.

Lăng Gia nhớ đến nụ hôn giữa nàng và Lộ Lộ, trong lòng xẹt qua từng tia tội lỗi hòa lẫn với ngọt ngào.

Lộ Lộ nhớ đến nụ hôn giữa nàng và Lăng Gia, trong lòng xẹt qua từng đợt trống rỗng hòa lẫn với hạnh phúc.

Lăng Gia cầm lên di động, dò đến dãy số điện thoại của Lộ Lộ, chợt ngẩn người.

Lộ Lộ cầm lên di động, mân mê từng phím bấm trên điện thoại, chợt xuất thần.

Lăng Gia bỏ điện thoại xuống, lại cầm lên, rồi lại bỏ xuống, sau đó cầm lên, suy nghĩ trong chốc lát, rốt cuộc gửi đi một tin nhắn: “Tại sao nói phụ nữ là độc dược?”

Lộ Lộ nhìn màn hình di động, trầm tư một hai phút, sau đó rất nhanh gửi phản hồi: “Không phải chị đã trúng một ít độc rồi sao? Còn hỏi tôi làm gì?”

Lăng Gia buồn bực hỏi: “Cô không cho rằng tôi nhìn trúng cô đó chứ?”

Lộ Lộ cười trả lời: “Nào dám. Chị lợi hại như thế mà, vua của muôn thú luôn cơ, làm sao có thể nhìn trúng tôi?”

“Khốn nạn, cô dám mắng tôi!”

“Không phục? Có bản lĩnh thì lại cắn tôi xem!”

“Cô hôi muốn chết, làm bẩn miệng tôi thì sao?”

“Ồ! Không biết mới vừa rồi là ai không chê đây bẩn rồi hôn đây đến mê mệt luôn nhỉ? Lẽ nào là ảo giác của tôi?”

“Khốn nạn! Chờ đi, sớm muộn gì tôi cũng sẽ tính sổ hết với cô!”

“Cứ tự nhiên, tôi đây xin đợi!”

Hai nàng dùng hình thức gửi tin nhắn để liếc mắt đưa tình, mãi đến tận khi phương đông xuất hiện những mảng mờ mờ sáng, hai nàng mới mơ màng ngủ. Lăng Gia cầm di động, trước khi ngủ một khắc, nàng vẫn còn đang suy nghĩ nên làm sao để tính sổ được Lộ Lộ. Còn Lộ Lộ cũng nắm chặt di động, trước khi ngủ một khắc, nàng vẫn suy nghĩ đến chuyện bà phù thủy như Lăng Gia sẽ tìm cách gì để tính sổ với nàng?

.

Mùa hè oi bức, thường có những cơn mưa dầm nương theo mà đến. Trời mưa, dòng nước tầm tã rơi xuống. Một tiếng sau, cơn mưa rào đã biến thành trận mưa lâm râm, từng giọt mưa từ tốn rơi xuống đất thật làm cho lòng người ngứa ngáy, khiến người ta không nhịn được muốn lao ra cửa để tắm rửa thân thể dưới nguồn nước mát lạnh tự nhiên.

Ba người Lộ Lộ sau một ngày làm việc vất vả, rời khỏi Thụy Phong dưới tiết trời như thế. Bọn họ cũng không bung dù, một bên hưởng thụ những giọt mưa rơi vào mặt, một bên vừa chậm rãi du đãng trên đường. Khi đi ngang qua cửa hàng nhạc cụ, Tần Hạo rủ vào trong xem một chút, Lộ Lộ và Mai Hinh tất nhiên không phản đối.

Cửa hàng nhạc cụ này rất lớn, trang trí cũng rất tinh xảo, bên trong xếp đầy các loại nhạc cụ, từ guitar, violon, đàn bass, cho đến tiêu, sáo, kèn trumpet, đàn tranh, piano, tì bà,… Nhạc cụ rực rỡ muôn màu, giá cả cái cao cái thấp, khiến cho người ta nhìn đến hoa cả mắt.

Ba người Lộ Lộ vừa nói cười vừa nhìn quanh đánh giá. Chủ cửa hàng nhìn thấy ba người trẻ tuổi mang theo hơi thở nghệ thuật bước vào, liền nhạy cảm biết được ngày hôm nay có mối làm ăn, nên cực lực giới thiệu các sản phẩm có trong cửa hàng. Tần Hạo nghe, nhất thời có chút động lòng, muốn mua một cây sáo. Anh đưa tay về phía Mai Hinh xin xỏ, giọng đùa giỡn nói: “Sau này anh muốn học thổi sáo, để tiếu ngạo giang hồ.”

Giữa hai người Tần Hạo và Mai Hinh, người nắm giữ tài chính luôn là Mai Hinh. Tần Hạo đã từng lập lời thề muốn làm một người đàn ông tốt, mà một trong những định nghĩa làm nên người đàn ông tốt chính là phải trở thành nô lệ của vợ. Vì lẽ đó, từ lúc tốt nghiệp cho đến lúc làm việc và có công ty riêng, Tần Hạo luôn đem số tiền mình kiếm được, không bớt xén một xu nào, đưa hết cho Mai Hinh quản lý.

Mai Hinh móc tiền ra đưa cho Tần Hạo, liếc mắt, nhỏ giọng lèm bèm: “Hồi năm ba đại học, anh cũng từng đòi mua một cây bass về, nói lời thề son sắt nhất định phải làm ca sĩ Rock and Roll. Mấy năm trời trôi qua, đàn bass mua về đã sớm mốc meo, thế nhưng anh còn không thuộc nổi mấy bài nhạc phổ cơ bản. Em thật khâm phục vạn phần tinh thần hiếu học của anh đó!”

Tần Hạo cười hì hì, nói: “Lần này nhất định anh sẽ học được, để còn thổi cho mình em nghe thôi.”

Tần Hạo biết cách nịnh nọt đúng lúc, nên Mai Hinh vui vẻ mở cờ trong bụng, vì thế cô liền tràn đầy phấn khởi giúp Tần Hạo lựa chọn cây sáo.

Lộ Lộ đi tới khu guitar, trên cái đế quảng cáo hiệu Yamaha đang trưng bày một cây guitar bằng gỗ, nhìn qua guitar có chút cũ, nhưng khi gảy dây đàn một hồi, âm sắc cho ra vẫn rất chuẩn xác. Một nhân viên cửa hàng đứng gần đó bèn giới thiệu đôi chút với Lộ Lộ: “Đây là cây đàn guitar bằng gỗ được làm thủ công, do một người bạn để lại đây nhờ cửa hàng bán giúp. Trước đây tuy guitar đã được dùng qua, nhưng do được chế tác hoàn toàn bằng thủ công, nên chất lượng rất tốt. Giá gốc của nó là hơn 4.000, nhưng nếu cô hứng thú, thì chúng tôi có thể giảm giá bán rẻ cho cô.”

Lộ Lộ hỏi: “Giá thấp nhất là bao nhiêu?”

“Một ngàn tám.”

“Ừm, nhưng cây guitar này đã cũ rồi, anh xem đi, bề mặt của nó cũng có chút trầy xước. Bớt thêm chút nữa đi.”

“Một ngàn sáu. Không thể bớt thêm.”

“Một ngàn sáu? Không phải chứ.” Lộ Lộ nói bừa: “Tôi cũng thường hay mua đàn guitar, nên đối với nhạc cụ này cũng nắm khá rõ không kém gì anh đâu. Anh nói thật xem giá của nó thế nào, nếu thấy hợp lý, tôi sẽ lập tức bỏ tiền mua guitar này ngay.”

Nhân viên cửa hàng bắt đầu cảm thấy khó xử, dù sao anh ta cũng không phải là chủ nơi này, nên chỉ có thể đi gọi người chủ tới. Chủ cửa hàng mở miệng khen thêm một lần cây đàn guitar kia, sau đó mới nói: “Một ngàn rưỡi, thật sự không thể thấp hơn.”

“Đừng nói quả quyết như thế chứ.” Lộ Lộ cười nói: “Chúng tôi là sinh viên nhạc viện, cũng hay đi mua mấy thứ này. Nếu ông bớt thêm chút nữa, đến lúc đó, có đứa bạn hay thầy giáo cần mua nhạc cụ, sẽ giới thiệu cửa hàng này cho mọi người đến mua. Ông xem đi, tôi làm quảng cáo miễn phí giúp ông rồi còn gì, cho nên giá cả nhất định sẽ dễ thương lượng hơn, đúng không?”

Tần Hạo và Mai Hinh cũng tiến đến, nói đỡ lời nàng: “Đúng rồi ah. Ông chủ, ông xem đi. Lần đầu tiên chúng tôi đến đây đã mua cây sáo của ông, người bạn này còn muốn mua thêm một cây đàn guitar, cho nên bớt chút nữa đi. Chờ ngày mai ngày mốt, chúng tôi lại gọi mấy người bạn học đến đây mua nhạc cụ của cửa hàng. Tuy lợi nhuận của ông có thể ít đi một chút, nhưng số lượng nhạc cụ bán ra lại nhiều hơn, tính qua tính lại thì cuối cùng cửa hàng cũng không chịu thiệt.”

Chủ cửa hàng nhìn ba người xác thật rất có phong thái của người trong nhạc viện, cho nên cũng không đi hoài nghi lời nói của bọn họ. Hơn nữa, cây guitar này đúng thật là hàng xài rồi, người bình thường sẽ không bao giờ để ý đến nó. Huống chi bọn người Lộ Lộ nói cũng có đạo lý, giá cả thấp một chút nhưng lại có nhiều người đến mua hơn, vậy xem ra cũng có thể kiếm tiền như thường.

Một phen cò kè mặc cả sau, Lộ Lộ đồng ý số tiền 1.200 cho cây đàn guitar. Trước khi rời đi, chủ cửa hàng cho bọn họ một phiếu ưu đãi, còn nhiệt tình dặn: “Đừng quên giới thiệu bạn bè để họ đến đây mua nhạc cụ nhé.”

Ba người cùng đồng thanh đáp: “Nhất định! Nhất định!”

.

Khi ra khỏi cửa hàng, cơn mưa đã dứt, ba người tản bộ tới quảng trường. Bởi vì vừa hết mưa, mặt đất còn ẩm ướt, cho nên lúc này trên quảng trường cũng không có nhiều người. Bọn họ tìm một bậc thang sạch sẽ ngồi xuống, một bên cười đùa vui vẻ, một bên chơi thử nhạc cụ vừa mới mua. Tần Hạo cầm cây sáo để bên mép, làm rất ra dáng, nhưng đáng tiếc, bất luận động tác của anh có đúng tiêu chuẩn bao nhiêu, khi thổi ra cũng toàn là những âm thẳng chói tai. Mai Hinh chịu đựng đúng ba phút, sau đó bất đắc dĩ che lỗ tai, nói: “Con quạ kêu quang quác còn êm tai hơn tiếng thổi sáo của anh đó. Em có thể thỉnh cầu một chuyện không? Đó là anh hãy thổi sáo khi chỉ có một mình nhé.”

Tần Hạo thấy thế, không thể làm gì khác hơn đành cất cây sáo vào túi, trong lòng tính toán chờ có lúc nào rảnh có nên đi đăng ký học một khóa hay không? Ít nhất cũng phải thổi được những giai điệu trầm bổng, thì sau này mới có thể đem ra khoe khoang với người khác.

Còn Lộ Lộ lại tỏ ra yêu thích không buông tay với cây đàn guitar mới mua. Khi còn đi học, nàng đã từng học một khóa đánh guitar với Tang Du, đáng tiếc Tang Du chỉ mới học vài kỹ thuật đánh đàn cơ bản đã cảm thấy choáng váng đầu óc, nên bỏ không học nữa, nhưng ngược lại, Lộ Lộ vẫn tiếp tục chăm chỉ học, đến hiện giờ tuy nàng đánh đàn guitar không được tính là chuyên nghiệp, nhưng tổng thể khi đánh vẫn cho ra những giai điệu khá hay.

Sau một lúc chỉnh lại âm sắc, Lộ Lộ hắng giọng một cái, ôm đàn guitar để ở bên sườn, vừa đánh vừa hát. Tần Hạo và Mai Hinh yên lặng ở bên cạnh lắng nghe, đến những chỗ thích thú cũng nhỏ giọng hòa tiếng ca vào. Lộ Lộ đàn một khúc nhạc rất vui vẻ, ba người ca hát theo cũng rất vui, không hề để ý thấy sắc trời xung quanh đang chậm rãi tối lại.

Lúc này, Lăng Gia và Hoàng Úy Nhiên cũng vừa vặn đi ngang qua quảng trường. Hai người theo tiếng đàn tìm kiếm, từ rất xa nhìn thấy ba người Lộ Lộ.

Hoàng Úy Nhiên nhìn thấy trên người bọn họ đang mặc những bộ quần áo dưới con mắt của cô là hàng ngoài chợ rẻ tiền, nên bĩu môi nói: “Mấy đám thanh niên hiện nay thật là, toàn hay chứng tỏ bản thân có cá tính. Cuộc sống nghèo khó cực nhọc như thế mà còn có tâm tình ca hát.”

Lăng Gia cười nói: “Úy Nhiên, cuộc sống nghèo hay giàu cũng đâu liên quan đến hạnh phúc hay không.”

“Sao lại không liên quan? Thời đại này ấy hả, tiền tài có khả năng quyết định rất lớn đến hạnh phúc của một người.”

Lăng Gia không muốn tranh luận vấn đề này với Hoàng Úy Nhiên, cho nên đơn giản ngậm miệng không nói nữa.

Di động của Hoàng Úy Nhiên đột nhiên reo vang, cô lấy điện thoại ra nghe, sau đó quay sang nói với Lăng Gia: “Lăng Gia, cha bảo tối sang nhà ăn cơm, nên giờ mình phải đi rồi.”

“Được. Vậy cậu về trước đi nhé.”

“Bye bye.”

“Bye bye.”

Hoàng Úy Nhiên đi rồi, Lăng Gia đi về phía ba người Lộ Lộ. Tần Hạo và Mai Hinh nhìn thấy nàng, liền nhiệt tình đứng dậy bắt chuyện. Lúc mới đầu, khi Lộ Lộ nhìn thấy Lăng Gia, trong lòng cảm thấy rất vui vẻ, nàng không thể phủ nhận nàng rất thích được nhìn thấy Lăng Gia, nhưng sự vui vẻ này chỉ diễn ra trong phút chốc, rồi nhanh chóng bị những đợt u buồn khó hiểu tràn vào thay thế. Nàng không nóng không lạnh đưa mắt nhìn Lăng Gia, gật đầu một cái, rồi tiếp tục ôm đàn guitar, nhìn thẳng về phía trước, tay mân mê dây đàn.

Lăng Gia đối với thái độ này của Lộ Lộ, cảm thấy rất bất mãn, nhưng dù bất mãn cũng không tiện phát tác, chỉ có thể biểu hiện phong cách đại nhân đại lượng không thèm chấp, nàng hỏi Lộ Lộ: “Cô cũng biết đánh đàn guitar sao?”

“Ừm.”

“Đàn một khúc tôi nghe xem.”

“Được.”

Lộ Lộ ôm đàn guitar, đánh lên một khúc nhạc, chính là bài 《Khinh vũ phi dương》*.

(*轻舞飞扬 – Khinh vũ phi dương (dịch ra tiếng Việt là: Điệu múa bay lượn trong không trung): do nhóm 水木年华 – Thủy Mộc Niên Hoa trình bày. Lời bài hát thì Sak định sử dụng của bên WordPress của Editor Vạn mà bạn ấy không trả lời nên đành tự mày mò ngồi edit lại từ bản RAW vậy @.@ hồi xưa Sak có coi truyện [Lần đầu thân mật] có nhân vật tên Khinh Vũ Phi Dương luôn và dịch giả của truyện này đã diễn giải như trên nên Sak giữ nguyên vậy nhé.)

Mười ngón tay tinh tế linh hoạt nhảy múa đầy mềm mại trên dây đàn, đánh vang lên một khúc nhạc tựa như tiếng suối chảy róc rách.

Đàn một hồi, Lộ Lộ chìm đắm trong giai điệu, tự dưng lại nổi lên một nỗi thương cảm. Một cách rất tự nhiên, theo sự rung động của giai điệu phát ra từ dây đàn, nàng khẽ khàng cất lên nỗi niềm sâu kín trong lòng.

“Tôi từng yêu tha thiết một người con gái,
Cô ấy dịu dàng ngả đầu trên vai tôi.
Đêm ấy ánh trăng chiếu rọi sáng khắp phòng,
Lòng tôi vì cô ấy khẽ khàng nở rộ.

Nhẹ nhàng nhảy múa!
Nhẹ nhàng nhảy múa!
Thanh xuân bay lên theo tiếng hát.
Không nhịn được, tôi đem khoái niệm nói với cô ấy…”

“Tôi cứ tưởng cô ấy luôn ở bên tôi,
Tôi cứ tưởng tình yêu vĩnh viễn như thế.
Trong một đêm ánh trăng mờ nhạt,
Cô ấy đi đến nơi tôi không hề biết.

Nhẹ nhàng nhảy múa!
Nhẹ nhàng nhảy múa!
Ưu thương bay lên theo tiếng hát.
Không nhịn được, tôi đem tưởng niệm gửi đến cô ấy…”

“Tôi yêu cậu khi vẫn là đứa nhóc non nớt,
Rồi dần dần gương mặt tràn ngập sự tang thương.
Mỗi đêm khi ánh trăng chiếu sáng bầu trời đêm,
Lòng tôi lại ngẩn ngơ mà nhè nhẹ phiêu đãng.

Nhẹ nhàng nhảy múa!
Nhẹ nhàng nhảy múa!
Sinh mệnh bay lên theo tiếng hát.
Cậu vĩnh viễn ở trong trái tim yếu mềm của tôi…”

Lộ Lộ cất tiếng hát, trong giọng hát có mang theo một chút sâu lắng trầm buồn. Lăng Gia lắng nghe lời hát, mẫn cảm biết được, khi Lộ Lộ hát bài này là đang nghĩ đến Tang Du.

Đúng thật Lộ Lộ đang nhớ đến Tang Du. Nàng cố ý lựa chọn đánh đàn bài này, chính là vì muốn nhắc nhở chính mình, Yêu một lần trong cuộc đời này đã đủ rồi. Không nên để bản thân lại bị mê hoặc bởi một người nào khác.

Ai mà ngờ đàn đến phân nửa, trong lòng nàng lại tràn ngập nỗi nhung nhớ Tang Du. Lộ Lộ không muốn như vậy, ít nhất không muốn đối xử với Lăng Gia như thế, tuy nhiên nỗi nhớ nhung như cơn thủy triều kia một khi đã kéo tới nào có thể dễ dàng khống chế kìm lại được, và thế là những hình ảnh từ khi nàng và Tang Du gặp nhau, trở thành bạn của nhau, rồi yêu nhau, sau đó biệt ly, những hồi ức vui sướng xen lẫn với đau buồn trong quá khứ, đều ùn ùn hiện lên trước mắt nàng.

Lăng Gia nhìn chăm chú vào sợi tóc đang che khuất một phần gương mặt Lộ Lộ, ánh mắt khóa chặt vào gò má mang đầy vẻ ưu thương kia, trong đáy lòng sâu kín nhất đột nhiên bay lên một vệt chua xót như có như không, cảm xúc ấy giống như hiểu mà như không hiểu chút gì.

Đôi lời của Sak:

Haizz da, Sak cực ghét làm thơ hay viết lời nhạc vì hai thể loại này cần phải có vần điệu và bị giới hạn số chữ =.=! thế mà trong mấy chương gần đây, chị Lam Tịch toàn viết về mấy cái này @.@

À, một số vấn đề về dân sinh quan đề cập trong truyện thì ai có thể đồng cảm thì xem, ai không đồng cảm thì thôi nha, vì dù sao đã là quan điểm thì sẽ có người tán thành, và có người không tán thành. Mong những người không tán thành, đừng vội lên tiếng phê phán hay chỉ trích gì ah, vì có quan điểm khác mình thì chưa chắc là sai, và có quan điểm giống mình cũng chưa chắc đã đúng. Theo Sak, quan điểm chỉ đúng với một số người và chỉ đúng trong một thời điểm nào đó mà thôi.

.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s